“Có người... mỗi ngày, kể, kể chuyện cho ông nghe.”
Nói đến đây, nàng chợt mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, rất nhạt, tựa như ánh nến khẽ lay động trong gió——
“A Ông, rất, rất thích, nghe kể chuyện.”
Nàng dừng lại một chút, nụ cười từ từ nhạt đi. Nàng cúi đầu, tiếp tục bới tìm trong đống đá vụn, giọng nói nhẹ bẫng như sắp bị gió cuốn đi——




